20 7 / 2014

"Con người ta nhớ được ra mình là nhờ những cái để nơi người khác. Huyền giữ của tôi nhiều và nhiều nhất là những chùm hôn."

Cơ hội của Chúa - Nguyên Việt Hà

20 7 / 2014

"Đau khổ mệt nhọc là đương nhiên, đó là điều phải chấp nhận. Nhưng quan trọng là những hành vi ứng xử đối lại. Khá nhiều người chế giễu lời của Chúa tát vào má trái giơ nốt má phải là nhu nhược. Không nên hiểu thô thiển như vậy. Chúng ta có nên hằn học, có nên nghiệt ngã ở cuộc đời này khi chúng ta cảm thấy bất hạnh. Hay chúng ta nên yêu thương và tha thứ."

Cơ hội của Chúa - Nguyễn Việt Hà

20 7 / 2014

"Ai gửi tặng cho ta
Một nụ hoa treo trên trần nhà
Một mùi hương lúc gần lúc xa
Khép mí mắt một ngày đã qua
Mai nụ hoa sẽ nở
Nở trước lúc ta già"

Lá rơi trong thành phố - Lê Xuân Khoa

20 7 / 2014

"Mùa chầm chậm trôi
Thời khắc đến rồi
Đi về nơi sâu thảm
Rơi trong ngàn chiếc lá
Bí mật ơi, bí mật…"

Lá rơi trong thành phố - Lê Xuân Khoa

17 6 / 2014

"Cách xa đó, trong cái tổ của mình trên cây, Kafka lắng nghe tất cả: tiếng loạt soạt của quần áo bị ném xuống sàn, của đôi môi run rẩy lướt trên những bờ vai trần, của những chiếc giường cót két dưới sức nặng của sự dịu dàng. Tất cả đều lọt vào vành tai nhọn mỏng manh và lăn rền trong không gian tư duy rộng lớn của ông."

Nicole Krauss(Lịch sử tình yêu)

29 5 / 2014

"Tôi thích nghĩ rằng nếu là tôi, tôi sẽ làm khác. Tôi sẽ ôm con trai mình trong vòng tay. Tôi sẽ nói với nó, “Có thời con đã là một chú cá.” “Một chú cá ư?” nó sẽ hỏi. “Đó là điều bố đang nói với con mà, một chú cá.” “Làm sao bố biết?” “Vì bố cũng đã là một chú cá.” “Bố nữa à?” “Ừ. Lâu rồi.” “Bao lâu?” “Lâu. Nhưng mà, vì là cá nên con từng biết bơi.” “Con á?” “Ừ. Con là tay bơi cừ lắm. Tay bơi vô địch. Con yêu sóng nước.” “Tại sao?” “Ý con hỏi tại sao là thế nào?” “Tại sao con lại yêu sóng nước?” “Bởi đó là cuộc sống của con!” Trong lúc nói chuyện, tôi sẽ để cho nó tuột dần từng tí một cho tới khi, nó không hề biết, nó nổi trên mặt nước mà không cần tôi giữ.
Và rồi tôi nghĩ: có lẽ đó là ý nghĩa của việc làm cha - dạy cho con sống không có cha."

Nicole Krauss (Lịch sử tình yêu)

29 5 / 2014

""Nếu anh có máy ảnh," tôi nói, "ngày nào anh cũng sẽ chụp em một kiểu. Làm như thế anh sẽ nhớ được từng ngày trong đời trông em ra sao." "Em trông vẫn đúng như vậy thôi." "Không, em không thế. Lúc nào em cũng biến đổi. Mỗi ngày lại thay đổi một chút xíu. Nếu có thể, anh sẽ ghi lại toàn bộ." "Nếu anh thông minh thế, xem hôm nay em đã thay đổi thế nào?" "Ví dụ như em đã cao hơn một phần trăm milimet. Tóc em đã dài thêm một phần trăm milimet. Và ngực em đã lớn thêm một phần trăm…" "Không phải thế!" "Có, phải thế." "Không đúng." "Đúng." "Còn gì nữa, đồ lợn béo?" "Em thấy hạnh phúc hơn một chút và buồn hơn một chút." "Thế nghĩa là chúng bù trừ cho nhau, khiến cho em hoàn toàn như cũ." "Không hề. Chuyện hôm nay em hạnh phúc hơn một chút không làm thay đổi chuyện em cũng buồn thêm một chút. MỖi ngày em trở nên vừa hạnh phúc hơn lại vừa buồn hơn, thế có nghãi là ngay lúc này, đúng vào thời diểm này, em thấy hạnh phúc và buồn bã hơn bao giờ hết." "Làm sao anh biết?" "Hãy nghĩ mà xem. Em đã bao giờ thấy hạnh phúc hơn lúc này, khi nằm trên cỏ ở đây chưa?" "Em đoán là chưa. Chưa." "Và em đã bao giờ thấy buồn hơn chưa?" "Chưa." "Em biết đấy, không phải mọi người đều thấy như thế. Một vài người, như chị gái em, mỗi ngày chỉ thấy hạnh phúc thêm. Và một số người, như Beyla Asch, chỉ trở nên buồn bã hơn. Còn một số, như em, thì cả hai." "Còn anh thì sao? Ngay bây giờ anh cảm thấy hạnh phúc và buồn hơn bao giờ hết chứ? "Tất nhiên là thế rồi." "Vì sao?" "Vì so với em thì chẳng có gì khiến anh hạnh phúc hơn và chẳng có gì khiến anh buồn hơn.""

Nicole Krauss (Lịch sử tình yêu)

29 5 / 2014

"Đôi khi chỉ để vẽ một cái đầu, ta phải bỏ đi toàn bộ cơ thể. Để vẽ một chiếc lá, ta phải hy sinh cả khung cảnh. Ban đầu có vẻ giống như ta đang tự giới hạn mình, song sau một thời gian ta nhận thấy rằng sở hữu một phần nhỏ nhoi của thứ gì đó giúp ta có cơ hội nắm giữ một cảm xúc cụ thể của vũ trụ hơn khi ta vờ như đang có cả bầu trời.
Mẹ tôi đã không chọn một chiếc lá hay cái đầu. Mẹ đã chọn cha, và để nắm giữ một cảm xúc cụ thể, bà đã hy sinh cả thế giới."

Nicole Krauss (Lịch sử tình yêu)

29 5 / 2014

"(Phương pháp chung kiểm tra khả năng ăn được)… trước tiên phải không ăn uống trong tám giờ. Rồi bạn phải tách cây thành các bộ phận khác nhau - rễ, lá, thân, chồi, hoa - và chà thử một phần nhỏ của một bộ phận vào mặt trong của cổ tay. Nếu không có gì xảy ra, chạm nó vào phía trong của môi ta trong vòng ba phút, nếu sau đó không có gì xảy ra, giữ nó trên lưỡi ta trong mười lăm phút. Nếu vấn không có gì xẩy ra, ta có thể nhai nó mà không nuốt và giữ thứ đó trong miệng mười lăm phút, nếu tiếp đó không việc gì, nuốt và đợi tám giờ, nếu sau đó không có gì xảy ra, ăn một phần tư chén, và nếu không có gì xảy ra: loài cây đó có thể ăn được."

Nicole Krauss (Lịch sử tình yêu)

01 4 / 2014

"Văn minh không phải là một thứ hàng chợ. Nó không được mua cả lô bán cả đống và rải đều cho những xứ sở được mặc định là văn minh. Bao nhiêu năm lăn lê trên đường, tôi học đường rằng văn minh và mông muội luôn tồn tại ngay sát sạt bên nhau, trong bất kể xã hội nào, bất kỳ đất nước nào. Là một kẻ du hành văn minh, chính vì thế cũng đồng thời phải là kẻ có con mắt soi mói và khó tính, không vơ đũa cả năm, biết chắt lọc và tinh gạn. Bởi trong đống rác có vàng thai và trong lấp lánh xa hoa có khi đầy xú uế."

Tôi là một con lừa