01 4 / 2014

"Văn minh không phải là một thứ hàng chợ. Nó không được mua cả lô bán cả đống và rải đều cho những xứ sở được mặc định là văn minh. Bao nhiêu năm lăn lê trên đường, tôi học đường rằng văn minh và mông muội luôn tồn tại ngay sát sạt bên nhau, trong bất kể xã hội nào, bất kỳ đất nước nào. Là một kẻ du hành văn minh, chính vì thế cũng đồng thời phải là kẻ có con mắt soi mói và khó tính, không vơ đũa cả năm, biết chắt lọc và tinh gạn. Bởi trong đống rác có vàng thai và trong lấp lánh xa hoa có khi đầy xú uế."

Tôi là một con lừa

01 4 / 2014

"Mẹ bảo giao thông ở Tây như rô bốt không biết cân nhắc nghĩ suy, cứ thấy đèn xanh là phóng không thèm nhìn ngó, thiết bị định vị bảo rẽ trái là rẽ, kể cả có đâm xuống sông (mà đúng là đã có trường hợp ngu như thế thật). Giao thông ở Việt Nam xe cộ sàng sẩy véo qua véo lại trông có vẻ nhộn nhạo thế thôi nhưng cai cũng để ý ngó nghiêng nhau, thế nên không cần vạch ngựa vằn cũng có thể qua đường được, đi đứng có lạng quạng tí cũng không dễ mà bị cán chết. Giao thông tuy hỗn loạn nhưng là một sự hỗn loạn có tình người."

Tôi là một con lừa

01 4 / 2014

"Thà chấp nhận sống chung với cái rối rắm tơ vò của cuộc sống và kiên nhẫn xử lý, giải thích với cái sự chồng chéo ấy từ nhiều góc nhìn khác nhau còn hơn là quấy quả chỉ mặt đặt tên cho nó một cách vô trách nhiệm."

Tôi là một con lừa

01 4 / 2014

"Loài người là sinh vật viễn thị. Chúng ta phải lùi lại, đứng ra xa một vài bước thì mới nhìn rõ những gì đang hiện hữu trước mắt."

Tôi là một con lừa

01 4 / 2014

"Để giúp đỡ thật lòng đôi khi con tim phải biết lạnh lùng đến như là vô cảm."

Tôi là một con lừa

01 4 / 2014

"Từ những điều nhỏ nhặt như có những loại hạt cây chỉ có thể nảy mầm khi có cháy rừng, đến những điều lớn lao như việc những vì sao trong vũ trụ tự chết thiêu để tạo ra chín mươi hai nguyên tố hóa học hình thành nên con người và muôn loài sự sống. Sự hủy diệt là nguôn gốc của sinh tồn."

Tôi là một con lừa

01 4 / 2014

"Và rồi với chỉ một tích tắc nhìn thẳng vào mắt cá mập trắng Nam Phi, mọi ý nghĩa về kỷ lục trong tôi tan tành, biến thành những mẩu ý thức không định hình. Tôi bàng hoàng nhận thấy sự kiêu căng ngạo mạn đến lố bịch của loài người về những đỉnh cao kỷ lục nhỏ nhặt và phù phiếm, hệt như Tôn Ngộ Không đắc chí với cân đẩu vân mà không bay thoát được lòng bàn tay Đức Phật."

Tôi là một con lừa - Nguyễn Phương Mai

11 11 / 2013

"Cứ nghĩ đến ngày phải đi khỏi Việt Nam thì thấy hoảng sợ. Bởi tôi biết, tôi không thể nào hóa nhập được với cuộc sống ở nước ngoài. Ở đó, tôi sẽ buồn lắm. Sẽ không biết trò chuyện với ai. Con mình sẽ hòa nhập vào cuộc sống ở đó, thành những con người ở đó. Chồng mình và con mình sẽ không còn là đồng loại của mình, sẽ có một khoảng cách mà họ không thể chia sẻ hết với mình được. Họ sẽ không hiểu tại sao mẹ lại có thể nhớ đến thẫn thờ cái heo may của mùa thu Hà Nội, vị chua của bát nước rau muống luộc dầm sấu, hay là vị cay đặc biệt của một bát bún riêu cua của bà già đầu ngõ. Sao mẹ lại khóc khi nghe một bài hát xưa, một giọng ca cũ…"

Lê Vân (Yêu và sống)

11 11 / 2013

"Chiều xuống, đó là lúc không khí gia đình ùa về rất rõ, ấm cúng, là khoảnh khắc mọi người sau một ngày làm việc lại mơ ước trở về tổ ấm của mình để sum vầy, nghỉ ngơi. Và đó cũng là cái không khí tôi ao ước thèm khát bao nhiêu năm…"

Lê Vân (Yêu và sống)

11 11 / 2013

"Nhiều khi cái giả thống trị cái chân; con người ta không biết làm gì khác, đành tập cho mình thói quen hàng ngày sống với sự giả dối. Biết sự thật nhưng không nói ra, chỉ muốn yên thân nên im lặng, và cứ tưởng thế là vô tội. Nhưng rõ ràng, biết sự thật mà im lặng, nghĩa là đã đồng lõa với sự giả dối rồi."

Lê Vân (Yêu và sống)